Năm cô 6 tuổi, cô mất cả bố lẫn mẹ, họ bị tai nạn ô tô
trong lần về quê thắp hương cho ông bà nội.
6 tuổi, cô chưa thể hiểu hết mọi chuyện đang xảy ra
trong gia đình, cô chỉ biết khóc suốt ngày vì bố mẹ không quay về.
Cô còn một người anh trai tên là Nam, cậu bé 14 tuổi,
dáng người to cao giống bố. Lúc bố mẹ mất, cậu không khóc, không gào thét mà chỉ
ôm chặt cô em gái vào lòng cho đến khi ngủ thiếp đi.
Suốt ngày cô đều theo sau anh trai đòi bố, đòi mẹ; cô
không thích ăn cơm nửa sống nửa chín của anh trai nấu, không thích mặc bộ đồ
nhăn rúm anh trai giặt,…
Kể từ ngày hiểu ra rằng bố mẹ mãi mãi không về, cô bắt
đầu dựa dẫm vào anh trai vì sợ anh lại bỏ cô mà đi
Đêm hôm đó, trời đã rất muộn, rất muộn nhưng cô không
chịu ngủ mà ngồi dậy kéo anh trai và hét to: “Em muốn gặp
mẹ!”.
Bỗng nhiên, Nam kéo cô từ trong chăn ra, hai tay nắm
lấy đôi vai bé nhỏ của cô và nói:
“Mẹ mất rồi, đừng có tìm mẹ nữa, bố mẹ đều không
còn nữa, họ sẽ không quay về nữa đâu!”.
Giọng nói của Nam vang lên rất to khiến cô phải im
lặng vì sợ hãi. Sau đó, cô dần dần hiểu được bố mẹ cô mãi mãi không quay về, cô
hiểu được trên thế giới này chỉ còn anh trai là người thân duy nhất của
mình.
Nam úp mặt xuống giường và khóc thật to, đó là lần đầu
tiên cô nhìn thấy anh trai khóc kể từ ngày bố mẹ mất.
Cô nhẹ nhàng cúi xuống rồi nằm trên lưng anh trai, cô
dùng đôi tay bé nhỏ của mình ôm lấy anh, cảm giác ấm áp như ôm bố mẹ
vậy.
Cô bắt đầu dựa dẫm vào anh trai giống như trước kia
từng dựa vào bố mẹ: đi học, cô đòi anh chở đi; tan học, anh trai phải đến đón
cô.
Trường của cô cách nhà khá xa, mỗi buổi sáng Nam đều
chở cô đến trường, đến nơi người Nam ướt đẫm mồ hôi. Ngồi trên xe, cô nắm chặt
lấy vạt áo của anh không rời, cô không khóc đòi bố mẹ như trước nữa. Trước giờ
cô chưa từng nói với anh, kể từ khi hiểu ra rằng bố mẹ mãi mãi không quay về
nữa, trong lòng cô luôn bao trùm một nỗi sợ hãi, cô sợ rằng một ngày nào đó, anh
trai cũng sẽ rời xa cô.
Cảm giác sợ hãi đó khiến một đứa bé 6 tuổi trở nên
ngoan ngoãn, nghe lời đến lạ. Thế rồi, có mơ cô cũng không tưởng tượng được rằng
cuối cùng anh trai vẫn bỏ rơi cô.
Hôm đó là ngày cuối tuần, mới sáng sớm, Nam đã phải
mất hơn nửa tiếng đồng hồ chăm chút buộc cho cô hai bím tóc, mặc cho cô bộ váy
màu trắng mà cô không biết anh mua cho cô từ khi nào, sau đó cô được anh trai
dẫn đi công viên chơi rất nhiều trò, ăn rất nhiều món, cho đến khi mệt, cô ngủ
say trên lưng anh.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, cô thấy mình nằm trên giường
của nhà khác còn anh trai thì không thấy đâu nữa.
Cô hốt hoảng chạy đi tìm anh, sau đó một người hàng
xóm mà cô gọi là “thím” nói với cô rằng anh trai cô đi làm thuê rồi, từ nay về
sau, cô sẽ sống cùng với gia đình họ. Mặc dù cô biết, chú thím là bạn thân thiết
của bố mẹ mình nhưng cảm giác bị anh trai bỏ rơi lúc này còn tuyệt vọng, đau đớn
hơn khi bố mẹ rời đi. Là anh trai đã bỏ rơi cô, cô đã bị anh trai bán lấy tiền,
anh trai không cần cô nữa.
Sau khi biết anh trai cũng bỏ đi không về như bố mẹ,
cô nhanh chóng thích nghi với cuộc sống mới, có nhiều sự thay đổi. Sự thích nghi
nhanh chóng đó mãi đến khi lớn lên, cô nhận ra rằng đó chính là một kiểu để quên
đi đau thương.
Cô chủ động học làm việc nhà, tự giặt quần áo, cô biết
đây không phải là nhà của mình, họ không phải người thân của mình nên cô dần dần
không còn dựa dẫm vào ai nữa. Kể từ khi anh trai bỏ đi, cô hòan toàn mất đi
quyền được nũng nịu, đòi được yêu chiều. Cô cũng có một người anh trai nữa,
người đó hơn cô một tuổi, rất nghịch ngợm và đôi lúc còn bắt nạt
cô.
Cũng may là bố mẹ nuôi rất thương cô, mỗi năm họ đều
mua quần áo mới cho cô, có đồ ăn ngon cũng luôn để phần. Tình cảm cô đối với bố
mẹ nuôi, có yêu thương, nhưng sự cảm kích, ơn huệ lại là phần
nhiều.
Năm cô 11 tuổi, lúc đó cô đang học lớp 4, một buổi tối
nọ, cô đang giúp mẹ vá lại chiếc áo, bỗng mẹ nuôi nói:
“Mấy năm nay, con không nhớ Nam sao? Lúc đó, nó
còn bé, sao có thể chăm lo cho con được?”
Cô im lặng không nói, đúng vậy, cô không nhớ anh trai,
mới nghĩ đến cô đã thấy hận, vì thế cô không muốn nghĩ. Cô nói với mẹ: “Mẹ
à, đừng nhắc đến anh con nữa”.
Mẹ nuôi thở dài, hình như trong lòng vẫn còn điều gì
đó muốn nói nhưng cô đã đi về phòng mất.
Chính xác, cô hận anh, cô không sợ khổ khi đi theo
anh, không được đi học thì có gì đáng sợ đâu, cô sẽ theo anh đi kiếm cơm vậy.
Nhưng anh đã đập tan mộng tưởng của cô, đã làm mất đi chỗ dựa của người thân duy
nhất, đó chính là sự hủy diệt triệt để, không để lại điều gì cả. Vì thế, cô
không thể tha thứ cho anh trai mình.
Năm 16 tuổi, thành tích học tâp đứng đầu toàn trường
giúp cô thi đỗ vào trường cấp ba, người anh lớn hơn cô một tuổi đang học lớp
11.
Một năm sau, khi người anh đó đang chuẩn bị tốt nghiệp
cấp ba, bố nuôi nghỉ việc, ông thuê một cửa hàng nhỏ ở chợ để bán rau. Tối hôm
đó, đang ngồi học cô khát nước nên đi ra phòng khách uống thì tình cờ nghe được
cuộc trò chuyện bên phòng của bố mẹ. Anh trai nuôi nói với mẹ rằng:“Mẹ, con
không biết, dù thế nào đi nữa con cũng phải học Đại học”.
“Không được, cái Mai học tốt hơn con, nó có khả
năng thi đỗ Đại học”. Tiếng nói của bố nuôi nhỏ nhẹ nhưng rất quyết
đoán.
“Lấy đâu ra tiền mà nuôi hai đứa ăn học cùng một
lúc chứ?” Mẹ nuôi nói.
Nghe đến đó, cô vội quay về phòng, cô không muốn nghe
gì nữa. Lúc đó, cô quyết định để cho anh trai học Đại học, còn cô, học xong cấp
ba, cô sẽ đi tìm việc. Bởi từ khi anh trai bỏ cô mà đi, bố mẹ nuôi đã cho cô quá
nhiều, cô không muốn thêm gánh nặng cho họ nữa.
Đáng tiếc là anh trai nuôi của cô thi không đỗ và bố
nuôi cô vẫn kiên quyết rằng cô phải vào Đại học.
Cô vẫn kiên quyết: “Con không thi đâu, con quyết
định rồi!”.
Tranh luận hồi lâu không được, mẹ nuôi cô từ trong bếp
nói vọng ra: “Mai à, con bắt buộc phải thi vào Đại học. Con có biết không,
anh trai con đã gửi đủ số tiền học phí cho con rồi nên con nhất định phải học
Đại học, đừng phụ lòng nó, nó không dễ dàng gì…”.
Cô ngẩn người.
11 năm sau, lần đầu tiên cô lại tìm về hồi ức của anh
trai mình.
Bố mẹ nuôi nói với cô: “Năm đó, anh trai con biết
một đứa trẻ 14 tuổi như nó không có khả năng để nuôi em gái nên nó mới quyết
định ra ngoài đi làm kiếm cơm, còn gửi con lại cho bố mẹ. Nó bán nhà và đưa hết
số tiền đó cho bố mẹ bởi nó tin rằng bố mẹ sẽ chăm sóc tốt cho con. Buổi sáng
sớm hôm đó, trước khi rời đi, anh con ôm con đang ngủ say trong lòng đưa cho mẹ
bế, sau đó nhìn con và hứa rằng: “Thím à, con nhất định sẽ về đón em con, mong
thím chăm sóc tốt cho nó…”.
“Từ khi con bắt đầu lên lớp 4, mỗi tháng nó đều
gửi tiền về cho mẹ, bố mẹ cũng tích góp lại cho nó. Là bố mẹ vô dụng, nhiều năm
qua luôn để con phải chịu ấm ức...” Bố mẹ nuôi nghẹn lòng không nói nên
lời, họ cầm lấy tay cô và khóc.
Vậy những năm qua anh ấy đi đâu, sống như thế
nào?…Hàng loạt câu hỏi hiện lên trong đầu, thì ra anh trai chưa từng bỏ rơi cô,
anh trai vẫn luôn yêu cô nhưng bằng cách mà mấy năm qua cô không thể lý giải
được.
“Thế tại sao anh lại không về thăm mình chứ, không
phải anh đã hứa sẽ về thăm mình rồi ư?…”.
Số tiền gửi từ Sài Gòn về, bên ngoài phong bì không
ghi địa chỉ cụ thể, cô hạ quyết tâm nhất định phải vào Sài Gòn tìm
anh.
Một năm sau, cô thi đỗ và vào Sài Gòn học tập, cô vẫn
không thôi nghĩ đến việc tìm anh trai, thế nhưng giữa đất Sài Gòn rộng lớn như
thế, đi tìm một người quả như là mò kim đáy bể.
Tốt nghiệp xong, cô ở lại Sài Gòn và làm việc ở đó,
cũng là để tìm anh trai luôn. Vào lúc cô gần như tuyệt vọng, bỗng nhiên cô nhìn
thấy một bức ảnh trên mạng: “Trước một quầy báo nhỏ, có một chàng trai người
gầy gò ốm yếu bị mất một tay đang sửa xe đạp…” Khi nhìn thấy dòng chữ ghi
tênNam, cô hoa mắt, người đó chẳng phải là anh trai mình sao? Đúng rồi, là anh
ấy.
Cô xem tiếp: “Năm 19 tuổi, người thanh niên làm
việc ở một công trường xây dựng, trong lúc đang làm việc thì do gặp sự cố về máy
móc nên anh ta đã bị mất đi một cánh tay, từ đó anh lang thang phiêu bạt khắp
nơi, làm đủ nghề để mưu sinh: nhặt phế thải, đi bán báo, phát tờ rơi,…Và 3 năm
trước, anh ta mở một quầy báo nhỏ vừa bán báo vừa sửa xe đạp. Động lực duy nhất
để anh sống lạc quan như thế chính là cô em gái…”.
Khi cô xuất hiện trước quầy báo, anh trai cô đang bận
rộn với công việc sửa xe đạp, mặc dù mất một tay nhưng động tác của anh vô cùng
nhanh nhẹn và điêu luyện. Cô nhẹ nhàng bước lại gần, nước mắt cô rơi xuống lã
chã, trước mắt cô chính là người anh mà cô từng hận vì đã bỏ rơi cô, chính là
người yêu thương cô nhất, bất chấp tất cả để lo cho cô một cuộc sống đầy
đủ.
“Cô gái, cô...” Anh ngạc nhiên khi nhìn thấy
cô, cô khóc nức nở và ngồi xuống nhẹ nhàng lấy khăn lau mồ hôi cho
anh.
“Anh à, em là Mai đây!...”
Cô vội vàng ôm lấy anh, đã lâu lắm rồi cô không được
ôm anh như vậy, cảm giác đó vẫn ấm áp như hồi bé, cảm giác được an toàn, được
yêu chiều…
Tình cảm gia đình luôn thiêng liêng như vậy, nó luôn
là chỗ dựa để ta lớn lên, luôn là động lực để ta bước tiếp, dù người thân có làm
gì thì hãy luôn nhớ rằng, tất cả đều vì những người mà họ thương yêu mà
thôi!
theo : xã hội